Ai về VN ăn Tết nên đọc kỹ.
Tôi không rõ bạn đọc bài này vào ngày nào, cuối năm 2013 hay đầu năm
2014, nhưng dù vào thời gian nào trên đây, cũng chưa đến Tết Nguyên Đán, xin
gọi nôm na là “Tết Ta”. Trong khoảng thời gian từ “Tết Tây” đến “Tết Ta” cách
nhau đúng 1tháng, rất có thể môt số bạn đọc hoặc có người nhà, bạn bè về VN
thăm nhà, ít có bạn về VN du lịch bởi bạn ở nước ngoài thiếu gì chỗ để đi du
lịch. Cho nên hầu hết người nước ngoài gốc Việt về VN là những cuộc viếng thăm
không thể không có. Ví như các con tôi, không thể không về thăm bố. Ví như có
cha mẹ, anh em đau ốm hoặc “ra đi”, không thể không về. Tuy nhiên khi đến VN,
bạn vẫn có thì giờ đi thăm thú một vài nơi, đi tìm lại những kỷ niệm vàng son
một thời xa xưa.
Những điều tôi sẽ tường thuật với bạn đọc trong bài này chỉ có ý nhắc nhở
bạn về những điều đã và đang xảy ra mà các bạn cần đề phòng trong dịp “Tết Ta”
này nếu có việc phải về Việt Nam!.
Tôi không có ý nói xấu xã hội mà tôi đang sống. Tôi chỉ nhặt ra những
“hạt sạn”, những “bụi bẩn” làm xấu mặt con người và làm hình ảnh xã hội VN trở
nên bất an với toàn thể du khách. Hy vọng từ mỗi con người đến những cơ quan có
trách nhiệm với văn hóa dân tộc nhìn rõ từng vấn đề kịp thời chấn chỉnh, đừng
để mọi người dân VN cùng chịu cảnh “mất mặt” như thế nữa.
An toàn để lên hàng đầu
Tôi dùng chữ “chặt chém” trên đây không có nghĩa đen là du khách bị mang
ra chặt chém … thành từng mảnh, mà chỉ là bị tính giá “cắt cổ” ở mọi nơi, mọi
lúc với mọi mánh khóe mà bạn không ngờ tới. Từ khi mua vé du lịch đến khi mua
bán ở vỉa hè và ngay cả trong các cửa hàng, nhất là hàng ăn uống, hàng bán đồ
kỷ niệm … Nhưng trước hết và trên hết vẫn là chuyện an toàn cho bản thân mình
khi đi trên hè phố, ở khách sạn … Bởi ở những mơi đó bạn dễ bị lừa, bị cướp giật,
bị hành hung và bị đủ thứ phiền toái nếu không đề phòng cẩn thận.
Nhưng trước hết và trên hết vẫn là chuyện an toàn cho bản thân mình khi
đi trên hè phố, ở khách sạn… Bởi ở những bài học những năm trước đến nay vẫn
còn nguyên giá trị, năm nay còn đáng sợ hơn bởi kinh tế suy thoái, thất nghiệp
ngày càng nhiều nên sự liều lĩnh gia tăng, sự “liều mạng cùi” của bọn lang
thang đói rách kinh niên, còn ghê gớm hơn, đó là những con nghiện ma túy đến
cơn vật vã thì bất cứ chuyện gì cũng dám làm, không sợ cảnh sát, không sợ đám
đông, không sợ ai cả vì giản dị là chúng không sợ chết.
Mua xăng ở cửa hàng đông người vẫn bị cướp
Bạn đã từng biết những cô gái đi xe gắn máy loại sang bị côn đồ chặt luôn
cánh tay để cướp xe; người đứng đổ xăng giữa chốn đông người, tiền để trong cóp
xe cũng bị giựt nhanh như điện.
Tôi có ông bà bạn từ nước ngoài về ghé thăm nhà. Bà xã ông đã cố gắng
“cải trang” thành bà già nhà quê, xách túi quà cho bà con bằng cái bao ni lông
đen ngòm để chứng tỏ đó chỉ là gói hàng tầm thường. Còn ông chồng thì mặc chiếc
áo blouson rộng thùng thình trong khi trời nắng nóng. Lúc vào nhà rồi, cần gọi
điện thoại, ông mới móc chiếc tablet từ túi áo trong ra dùng. Các thứ vật dụng
lỉnh kỉnh như đồng hồ đắt tiền cũng được giấu trong đó.
Nhìn có vẻ khôi hài, nhưng tôi hiểu đó là sự cẩn thận không bao giờ thừa.
Tôi đề nghị các bạn cũng nên cẩn thận như thế mỗi khi đi trên hè phố từ Sài Gòn
đến Hà Nội và ở tất cả những thành phố lớn cùng những địa danh du lịch ở Việt
Nam!.
Hãy cẩn thận khi bị “dàn cảnh” gây gổ giữa đường
Đây là một “chiêu” không mới nhưng vẫn thường xảy ra. Nếu bỗng dưng bạn
bị một anh hay cô nào đó đi xe đụng vào người chút xíu hoặc cũng có thể là đang
cùng đi trên hè phố, tức khắc bạn bị ngay “đối phương” la ó ầm ỹ, dùng những
lời lẽ tục tĩu côn đồ gây sự.
Trò đểu này bây giờ thành rất thông dụng. Bạn nóng máu cãi lại là có
chuyện ngay. Đó là một kiểu ăn vạ rồi bọn đàn anh đàn em xông đến trấn lột “con
mồi” đã bị theo dõi từ trước mà không hề hay biết. Bạn hãy bình tĩnh mỉm cười
và cho họ biết “Tôi biết manh lới của các anh rồi, để tôi gọi cảnh sát đến phân
xử”. Cho nên trong máy điện thoại của bạn luôn có số của cảnh sát kể cả cảnh
sát cấp cứu. Đây là vài số bạn nên có:
Số 113 : Lực lượng cảnh sát phản ứng nhanh – số điện thoại 113 là số điện
thoại gọi miễn phí. Có thể quay số 113 từ bất kỳ máy điện thoại nào.
Số 114 : Số khẩn chữa cháy hay khi cần cứu hộ cứu nạn.
Chỉ như thế may ra bạn mới có hy vọng thoát ra khỏi bàn tay những kẻ gây
sự giả vờ để cướp đoạt tài sản, bạn dằng co sẽ nguy hiểm đến tính mạng là điều
rất có thể sẽ xảy ra. Trường hợp bạn chưa kịp gọi cảnh sát thì cố tránh xung
đột cãi cọ, hãy để chúng “hoành hành” rồi ngay sau đó vừa tri hô vừa gọi số 113
là tốt nhất.
Đề phòng trộm cắp ( & cướp)
Ban Chiến trên VNExpress kể: Có một câu chuyên hài thế này, một nhà khoa
hoc phái minh ra chiếc máy bắt trộm. Mọi người đều nghi ngờ về hiệu quả của
chiếc máy ,nhà khoa học bèn mang nó đi thử ... Đầu tiên, ông mang nó qua
Singapore. Trong một ngày chiếc máy bắt được 5 tên trộm … Sau đó ông mang máy qua
Trung Quốc, kết quả thật tuyệt vời, chiếc máy bắt được 100 tên trộm … Cuối
cùng,nhà khoa hoc mang chiếc máy thần kỳ sang Việt Nam. Đến cuối ngày mọi người
ra kiểm tra xem máy bắt được bao nhiêu tên trộm thì ... chiếc máy thần kỳ đã bị
trộm lấy mất từ lúc nào không hay!
Chỉ là chuyện khôi hài nhưng nhắc nhở bạn cần đề phòng, ngay cả khi để
hành lý bên chỗ ngồi. Chỉ cần sơ sảy một chút thôi, hành lý của bạn sẽ “biến
mất”. Bạn cần thực hiện đúng câu “vật bất ly thân”. Nhất là khi bạn vào mua
hàng, móc bóp trả tiền là có thể đã bị theo dõi hoặc bị giật như cảnh người mua
xăng, để tiền trong cóp xe, mở cóp ra lấy tiền là bị giật ngay và kẻ cướp phóng
mất dạng. Mời bạn đọc vài thủ đoạn của kẻ cắp ngày nay giữa Hà Nội
Những chiêu “độc” táo tợn
Ở Hà Nội mới xuất hiện "chiêu cướp" rất táo tợn. Có phụ nữ đi
xe máy dừng đèn đỏ ở ngã tư vào 8h sáng bị một thanh niên nhảy phắt lên yên xe
phía sau gí dao khống chế. Hắn yêu cầu nạn nhân đến khu vực ít người qua lại
rồi cướp tài sản, sau đó chuồn mất dạng.
Ngoài các thủ đoạn trên, một số tên cướp còn theo dõi những cô gái đi rút
tiền ở máy ATM. Một tối tháng 9, chị Lan vừa rời máy ATM ở quận Thanh Xuân - Hà
Nội, ngồi sau xe máy của bạn trai đi về hướng cầu vượt Ngã Tư Sở thì bị nam
thanh niên áp sát. Bị hắn giật mất chiếc túi, chị Lan chỉ kịp ứ ớ la “cướp,
cướp”. Cậu bạn đuổi theo, nhưng tên cướp đã mất dạng giữa dòng xe cộ đông đúc
...
Bị cướp ngay khi ngồi trong xe hơi
Một nữ độc giả kể lại: Khi chị dừng xe vì đèn đỏ ở ngã tư Phạm Ngọc Thạch
- Chùa Bộc, một người đàn ông đi đến mở cửa trước xe chị (vì sơ ý không chốt
trong). Hắn hành động thản nhiên như người chồng mở xe của vợ để lấy đồ để
quên. Chị kể: “Mình bất ngờ, chưa kịp định thần thì thấy túi xách để cạnh ghế
lái đã nằm trong tay hắn. Theo phản xạ, mình kéo tay giật lại, nhưng không kịp.
Thế là mất tiêu cả số tiền vừa lãnh ở ngân hàng trả lương cho nhân viên".
Một điều tra viên CA cho biết tình trạng cướp giật tại Hà Nội vẫn là vấn
nạn “nổi cộm” với thủ đoạn ngày càng tinh vi và táo tợn. Các tên cướp không chỉ
gây án trên đoạn đường vắng mà ra tay ngay cả trên các phố đông người.
Cảnh sát mới có khuyến cáo, không nên đeo vàng, hay trang sức để lộ liễu
khiến kẻ gian nảy lòng tham. Đặc biệt, không nên nghe điện thoại khi đang chạy
xe vì dễ mất tập trung, không quan sát được xung quanh.
Tất nhiên bạn không bao giờ trưng diện những món trang sức “hàng hiệu”,
cần đi ăn cưới, dự tiệc, bạn hãy cất kỹ, chỉ đeo nó khi đến nơi hẹn. Tuy nhiên
có một điều khó xử là bạn đang đi đường, nghe điện thoại reo. Bọn cướp giật rất
thích điện thoại của các ông bà “Việt kiều”, hầu hết là loại đắt tiền và là
hàng thật chính hiệu chứ không phải hàng nhái của Trung Quốc, chúng đã nhiều
phen cướp phải loại ĐT nhái này, đó là lý do chúng theo khách nước ngoài khi
nói chuyện trên đường phố. Hạn chế những cuộc gọi càng ít càng tốt. Nếu cần trả
lời gấp, bạn nên đứng vào trong một cửa hàng, hoặc đứng trong một góc khuất và
để ý những người quanh bạn. Phương tiện tốt nhất để di chuyển ở các thành phố
là đi taxi.
Đi taxi cũng coi chừng taxi “lừa”, taxi “dù”
Ngay từ khi xuống đến phi trường, bạn sẽ phải “đối đầu” với nhiều chuyện
phức tạp. Tôi bỏ qua không nói đến chuyện khách “Việt kiều” bỏ ra 10 USD hay
hơn nữa để qua “cửa ải” trong và ngoài phi trường. Đó là thứ chuyện từ “muôn
năm cũ” nhưng vẫn còn diễn ra … bình thường cho đến nay. Tôi chỉ nói đền về nạn
bắt chẹt khách khi bạn gọi taxi.
Vừa ra đến nơi đón khách quốc tế hoặc nội địa của sân bay Nội Bài hay Tân
Sơn Nhất du khách sẽ gặp rất nhiều “cò” taxi trà trộn giả vờ đón khách đi theo
đoàn, khách của Công ty để mời khách đi về nội thành. Nếu đi taxi có tên tuổi,
niêm yết giá rõ ràng, mức giá đi từ sân bay Nội Bài đến nội thành khoảng từ 300
- 340 ngàn đồng / chuyến. Nhưng đám “cò” sẽ chào khách với giá rẻ hơn với lý
do, tiện một công đi đón đoàn nhưng thừa xe nên chỉ lấy từ 200 - 250 ngàn đồng
/ chuyến. Có khách đi về phố Thái Hà, bị xin thêm từ 100 - 150 ngàn đồng, vin
vào lý do phải vào ngõ sâu và đây không phải nội thành?! “Kinh nghiệm bắt
khách” của đám taxi dù này sẽ nhằm vào những “con mồi” là khách nói giọng tỉnh
khác, khách nước ngoài ham rẻ, khi khách đã vào xe, sẽ tùy tình hình để bắt
chẹt.
Điển hình là vụ việc giữa tháng 8-2013, một nữ du khách người Mỹ đi taxi
từ sân bay Nội Bài đến Hà Nội đã bi lái xe ép rút 4 triệu đồng tại cây ATM. Sau
ít ngày, cũng một nữ du khách bị hai thanh niên cầm biển đón khách chờ sẵn đưa
lên xe về nội thành, trên đường đi, họ bắt cô rút 600 USD từ cây ATM để trả
tiền xe. Đã lên tới cả trăm trường hợp môi giới, dẫn khách bị phát hiện, bàn
giao cho CA nhưng một thời gian sau lại quay trở lại hoạt động như thường!
Vào đến nội thành, muốn di chuyển đi chỗ này chỗ kia, khách du lịch phải dùng taxi hoặc xích lô. Dư luận vẫn còn nóng chuyện 3 du khách người Pháp bị tài xế taxi, nhân viên khách sạn trên phố cổ Hà Nội lừa đảo, dọa giết, hay một du khách đi xích lô 1,5km phải trả 1,3 triệu đồng.
Vào đến nội thành, muốn di chuyển đi chỗ này chỗ kia, khách du lịch phải dùng taxi hoặc xích lô. Dư luận vẫn còn nóng chuyện 3 du khách người Pháp bị tài xế taxi, nhân viên khách sạn trên phố cổ Hà Nội lừa đảo, dọa giết, hay một du khách đi xích lô 1,5km phải trả 1,3 triệu đồng.
Taxi “dù” Sài Gòn còn “ác” hơn
Tình trạng taxi dù chặt chém khách, nhất là người nước ngoài đang ngày
càng trở nên thường xuyên hơn. Taxi “dù” là loại xe có “nhãn mác” của một công
ty lớn nhưng là nhãn hiệu giả. Thú thật với bạn, tôi là người địa phương đi
taxi thường xuyên nhưng cũng khó phân biệt được đâu là thật, đâu là giả, đâu là
taxi xịn, đâu là taxi “dù”, taxi nào là taxi “nhái”. Với khách du lịch nước
ngoài và kể cả người ở các tỉnh khác không thể phân biệt được các logo nhái, số
điện thoại nhái, kiểu đồng phục của tài xế taxi. Khi kéo được khách lên xe rồi,
các lái xe taxi dù tha hồ chặt chém, móc túi trước sự bất lực của hành khách.
Cãi nhau với chúng là có cả bọn kéo đến vây kín đe dọa.
Vào tối ngày 25/ 6/ 2012, 2 du khách người Tây Ban Nha là Jose Angel
Matas và Raquel Rvis đón 1 chiếc taxi ở khu vực chợ Bến Thành (Quận 1) để đi
đến chợ Nguyễn Thái Bình (Quận 1). Khoảng cách giữa 2 địa điểm chỉ gần 1km.
Khi đến nơi, người tài xế taxi đã yêu cầu 2 vị khách này phải trả số tiền
là 394.500 đồng đúng theo số tiền đã hiện trên đồng hồ bên trong xe taxi này.
Khi nêu lên sự thắc mắc vì số tiền cước quá cao, mà khoảng cách lại quá gần,
người tài xế đã không thể giải thích gì cho vị khách này.
Sau đó, để cho rõ ràng hơn, tài xế taxi còn lấy ra 1 biên lai của Mai
Linh taxi để ghi ra số tiền, đưa cho 2 vị khách theo đúng số tiền đã nói lúc
ban đầu. Hai vị khách đành ngậm ngùi đưa số tiền 400.000 đồng cho người tài xế
bất lương nói trên. Vì du khách dọa sẽ báo Công an với hành vi của người tài
xế, nên đã được "thương tình" trả lại 200.000 đồng.
Trước đó, ông Jorenson (49 tuổi, quốc tịch Úc) đón một chiếc taxi mang
nhãn hiệu giống như của hãng Sài Gòn tourist từ bến tàu cánh ngầm trên đường
Tôn Đức Thắng, Quận 1 (Sài Gòn) về sân bay Tân Sơn Nhất với quãng đường hơn 6
km. Khi tới nơi, ông bị tài xế đòi lấy 6 triệu đồng. Biết bị chém nhưng nhìn vẻ
mặt dữ tợn của gã tài xế và đến giờ phải lên máy bay, ông phải vét sạch túi lấy
2 triệu đồng và hơn 100 đô la Úc để trả.
Vào bất kỳ hàng nào cũng nên hỏi giá trước khi ăn
Đến chuyện vào các hàng ăn càng dễ bị chặt chém hơn. Một khách du lịch từ
Sài Gòn ra Hà Nội, đã phải trả hóa đơn cho 4 con ghẹ bé bằng bàn tay kèm hai
chai bia tại một quán hải sản vỉa hè phố cổ với giá gần 2 triệu đồng mà chỉ
biết ngậm ngùi rút ví, vì ... quên không hỏi giá trước khi ăn.
Du khách xa lạ, hỏi đường mấy anh xe ôm, bà bán hàng nước, chị bán rong
là y như rằng phải mặc cả tiền nong mới chỉ đường. Vị khách này khi hỏi anh xe
ôm xem quán bún đậu mắm tôm nào ngon ở gần nhất thì bị yêu cầu: “Chi hai chục
ngàn sẽ chỉ rõ ràng bằng bản đồ”. Có nơi khách phải mua hàng mới được chỉ
đường.
Ở nhiều nơi du khách nước ngoài chạy thục mạng vì bị “nữ quái” đeo bám xin xỏ, mời mọc, quyết không tha du khách nào ghé thăm.
Bi hài đến nỗi, một đoàn du khách người Đức đã phải tìm cách chạy thục mạng sang đường để tránh khỏi sự đeo bám của đội quân bán hàng rong.
Đấy là chuyện Hà Nội, còn Sài Gòn cũng không thiếu những trò bẫy khách
Ở nhiều nơi du khách nước ngoài chạy thục mạng vì bị “nữ quái” đeo bám xin xỏ, mời mọc, quyết không tha du khách nào ghé thăm.
Bi hài đến nỗi, một đoàn du khách người Đức đã phải tìm cách chạy thục mạng sang đường để tránh khỏi sự đeo bám của đội quân bán hàng rong.
Đấy là chuyện Hà Nội, còn Sài Gòn cũng không thiếu những trò bẫy khách
Hàng rong “bẫy” du khách ở Sài Gòn
Nạn chặt chém, chèo kéo, đeo bám du khách hoạt động một cách ngang nhiên
ở trung tâm TP Sài Gòn, Hòn ngọc của Viễn Đông. Tôi chỉ nêu vài chuyện điển
hình. Chỉ cần dạo quanh các con đường gần Bưu điện Thành phố, Hội trường Thống
nhất ... khách sẽ nhanh chóng sập bẫy.
Thậm chí mua một trái dừa bên vỉa hè cũng bị tính giá 200 ngàn đồng,
trong khi bình thường, một trái dừa tươi bán ở vỉa hè có giá cao lắm 25.000
đồng.
Hình ảnh đôi quang gánh con con vài nải chuối, miếng dứa … mang nét độc
đáo rất Việt Nam được nhiều du khách yêu thích. Nhưng vì yêu thích, nhiều vị
muốn được gánh thử, chụp ảnh lưu niệm, bị tính giá 10 - 20 USD, sau đó các
“gánh” này thoải mái “chặt chém” với giá bán một nải chuối, một túi vài miếng
dứa lên tới cả vài trăm ngàn đồng khiến du khách nhăn mặt ngỡ ngàng mà vẫn phải
trả đủ.
Nạn "chặt chém" điên đảo ở các di tích Huế, Nha Trang Vũng Tàu, Bãi Cháy …
Nạn "chặt chém" điên đảo ở các di tích Huế, Nha Trang Vũng Tàu, Bãi Cháy …
Thật ra những kiểu chặt chém du khách ở hầu hết mọi nơi đều có cùng một
“phiên bản” giống nhau. Ở Huế, các khu di tích được coi là linh hồn của Văn hóa
dân tộc, bãi biển Nha Trang - Vũng Tàu – Hạ Long là những nơi nổi tiếng về cảnh
đẹp của đất nước cũng không thoát cảnh này.
Đi thăm Lăng Khải Định giữa cái nắng chang chang 39 - 40 độ C, nhiều du
khách đã tấp vào quán giải khát đơn sơ, tranh tre mái lá ngay dưới chân lăng,
trước khi leo hàng trăm bậc thang bỏng rát, uống 4 chai nước ngọt, 7 chiếc kem
socola ốc quế. Khi tính tiền, chị chủ hàng hét: 360.000 đồng.
Ngay gần đó, chị bán nón, mũ phục vụ du khách cũng hét giá cao ngất
ngưởng và miễn mặc cả: nón Huế bằng lá dừa mỏng manh một lớp không quai 40.000
đồng / chiếc; mũ lá 20.000 đồng / chiếc; mũ tắc kè hẹp vành 50.000 đồng /
chiếc. Trong khi đó, những dân bản địa mua nón Huế một lớp 18.000 đồng / chiếc;
mũ lá 8.000 đồng / chiếc; mũ tắc kè hẹp vành là 20.000 đồng / chiếc.
Đến Nha Trang thuê khách sạn vào hàng ăn bạn hãy coi chừng giá cả.
Đến Nha Trang thuê khách sạn vào hàng ăn bạn hãy coi chừng giá cả.
Một thí dụ như giá phòng niêm yết chỉ từ 70.000 - 200.000 đồng nhưng
khách sạn thu của khách 700.000 đồng / phòng. Phòng không đạt chất lượng, máy
lạnh không lạnh, nước yếu, không đảm bảo vệ sinh … khách yêu cầu sửa chữa hoặc
đổi phòng nhưng không được đáp ứng.
Khi khách trả phòng để đi thuê khách sạn khác thì bị ép trả tiền 2 ngày
trong khi khách mới ở 1 đêm … Không chỉ vậy, khi khách báo cơ quan Công an còn
bị nhân viên khách sạn lớn tiếng đe dọa…, đó là sự việc xảy ra vào sáng ngày
7-8 tại khách sạn Thanh Thủy (số 96B Trần Phú, Nha Trang, Khánh Hòa).
Các báo đã có nhiều thông tin rợn người, tại Bãi Cháy, Đà Lạt, Nha Trang
đã có nơi du khách bị đánh đến ngất xỉu. Nạn chặt chém ở Vũng Tàu đã khá nổi
tiếng ngay cả với những du khách trong nước. Sở Công Thương Tỉnh Bà Rịa-Vũng đã
phải cho niêm yết “sổ đen” tên 7 cửa hàng giá cả bất thường, giá trên trời giá
dưới … địa ngục. Trong đó có cửa hàng Hiệp Ký.
Món ăn ở VN nhiễm độc hàng loạt
Sau cùng, xin bàn đến các loại đồ ăn thức uống ở VN vào lúc này. Đây là
“báo động của cac cơ quan chức năng”. Tôi xin tóm tắt rất ngắn gọn, còn ăn hay
không, tùy bạn.
- Nem chua, giò chả, pa tê không đạt chất lượng.
- Bên cạnh các loại gia súc, gia cầm không bảo đảm an toàn thực phẩm liên tiếp đưa vào Sài Gòn để tiêu thụ thì các loại thực phẩm khác phục vụ cho nhu cầu Tết như bánh kẹo, mứt, hạt dưa,… kém chất lượng cũng chen vào tràn lan và công khai tại các chợ.
- Các mẫu xét nghiệm sản phẩm rau quả, phát hiện hàn the, một loại hóa chất không được phép sử dụng trong thực phẩm. Riêng các sản phẩm thịt nguội có đến 5 mẫu không đạt, trong đó một mẫu patê không đạt về chỉ tiêu natri benzoat; hai mẫu giò chả, hai mẫu nem chua không đạt về chỉ tiêu natri benzoat và polyphosphate.
- Mứt dừa làm từ dừa phế thải, ô-mai lẫn trong khói bụi
- Thịt ngựa giả thịt bò ở châu Âu
- Bún, phở chứa chất tẩy trắng huỳnh quang
- Trà chanh, nước mía vỉa hè nhiễm khuẩn, độc tố kim loại
- Phù phép thịt heo thối thành thịt bò khô…
- Bên cạnh các loại gia súc, gia cầm không bảo đảm an toàn thực phẩm liên tiếp đưa vào Sài Gòn để tiêu thụ thì các loại thực phẩm khác phục vụ cho nhu cầu Tết như bánh kẹo, mứt, hạt dưa,… kém chất lượng cũng chen vào tràn lan và công khai tại các chợ.
- Các mẫu xét nghiệm sản phẩm rau quả, phát hiện hàn the, một loại hóa chất không được phép sử dụng trong thực phẩm. Riêng các sản phẩm thịt nguội có đến 5 mẫu không đạt, trong đó một mẫu patê không đạt về chỉ tiêu natri benzoat; hai mẫu giò chả, hai mẫu nem chua không đạt về chỉ tiêu natri benzoat và polyphosphate.
- Mứt dừa làm từ dừa phế thải, ô-mai lẫn trong khói bụi
- Thịt ngựa giả thịt bò ở châu Âu
- Bún, phở chứa chất tẩy trắng huỳnh quang
- Trà chanh, nước mía vỉa hè nhiễm khuẩn, độc tố kim loại
- Phù phép thịt heo thối thành thịt bò khô…
Trên đây chỉ là những sự việc đáng buồn không chỉ cho ngành du lịch VN mà
người VN nào cũng cảm thấy đau lòng. Dường như thời đại này “văn hóa xấu hổ”
không còn chỗ đứng.
Văn Quang
*
ĐƯỜNG SÀI GÒN
ĐƯỜNG SÀI GÒN
Đường Sài Gòn, anh đi mà phát ớn,
Hỏi làm sao dám dạo phố cùng em?
Còn đâu nữa những buổi tối êm đềm,
Dắt nhau ra bờ sông ngồi hóng mát?
Bây giờ ra đường lơ mơ là "thác"
Vì nạn giao thông, nạn cướp dọc đường
Mà ở nhà sao có được đồng lương,
Không lẽ đành ôm nhau nằm nhịn đói?
Đường Sài Gòn còn nhiều điều để nói:
Đến ngày mưa, đường phố ngập như sông,
Xe cộ đẩy trong sóng nước bềnh bồng
Giống như du thuyền trên kênh Vơ-nít*
Ôi, Sài Gòn đổi tên sao đẹp tuyệt
Nhưng không còn là hòn ngọc Viễn đông!
Du khách đến cũng ớn cảnh giao thông
Có một không hai trên toàn thế giới!
Hỏi làm sao dám dạo phố cùng em?
Còn đâu nữa những buổi tối êm đềm,
Dắt nhau ra bờ sông ngồi hóng mát?
Bây giờ ra đường lơ mơ là "thác"
Vì nạn giao thông, nạn cướp dọc đường
Mà ở nhà sao có được đồng lương,
Không lẽ đành ôm nhau nằm nhịn đói?
Đường Sài Gòn còn nhiều điều để nói:
Đến ngày mưa, đường phố ngập như sông,
Xe cộ đẩy trong sóng nước bềnh bồng
Giống như du thuyền trên kênh Vơ-nít*
Ôi, Sài Gòn đổi tên sao đẹp tuyệt
Nhưng không còn là hòn ngọc Viễn đông!
Du khách đến cũng ớn cảnh giao thông
Có một không hai trên toàn thế giới!

Comments
Post a Comment